ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI…

 

 @at : http://sacmauhanhphuc.com

  Gió ơi! Giờ này Gió ở đâu? Những kỷ niệm xưa như một thước phim cứ cuốn em đi mãi, đi mãi với những kỷ niệm ngọt ngào của một thời đã xa. Em sẽ “để gió cuốn đi những gì thuộc về quá khứ”. Em tự chọn cho mình một nhánh hoa Bồ Công Anh – một nhánh hoa mong manh nhưng đủ sức mạnh để vượt qua những thăng trầm của cuộc sống.

Gió đến bên em thật nhẹ nhàng như một cơn gió mát lành. Mình học cùng trường cấp 3, cùng đi chung một con đường đến trường. Và tình cờ trong buổi ăn quà vặt, Gió đã bị ánh mắt của em hút hồn và Gió đã liên lạc với em. Tình yêu bắt đầu từ  dạo ấy. Gió hay lấy lý do nhà không có xe đạp để đi nhờ em. Gió luôn khát khao ôm em vào lòng, nắm bàn tay em, muốn em mặc chiếc áo khoác mùa đông của Gió khi đi chơi cùng Gió. Dù mùa đông có lạnh đến đâu thì đi bên Gió em vẫn cảm thấy ấm áp biết bao. Ánh mắt Gió cứ hút hồn em, xoáy sâu em vào dòng ký ức, để ký ức tìm về …

Em nhớ nhất kỷ niệm khi chúng mình cùng đi uống cà phê. Em thấy Gió luôn bị cuốn hút bởi hương vị cà phê. Những thanh niên khác thường chọn cà phê đen, nhưng Gió lại chọn cà phê sữa. Gió hay ví cà phê sữa giống như em:“Cũng có chút vị đắng như lúc em giận hờn cả tuần không nói với Gió câu nào, có đủ vị ngọt ngào khi bên em. Gió luôn cảm nhận như em hiểu Gió hơn tất cả mọi người. Còn em thì luôn chọn cho mình hương vị của một ly trà bạc hà, nó làm thanh mát tâm hồn em.
Em trân trọng Gió, trân trọng khi Gió luôn nói em là người rất hiểu Gió. Nhưng em thắc mắc:”Tại sao Gió yêu em, em yêu Gió, hiểu Gió mà chúng mình lại phải xa nhau?”.

Gió thường nói với em:”Yêu là kỷ niệm, lấy nhau là duyên số”. Có lẽ đúng thế thật Gió nhỉ?. Em sẽ lưu mãi kỷ niệm đẹp về tình yêu của chúng ta. Em cảm ơn Gió đã luôn báo những tin vui đầu tiên của Gió cho em. Nhưng tin Gió lập gia đình thì Gió lại giấu em. Gió sợ em buồn phải không?. Gió ơi! em lúc nào cũng mong Gió hạnh phúc, thực sự trong lòng em như thế. Dù em có ở bên Gió hay không thì Gió vẫn sống trong những giấc mơ ngọt ngào của em…..

Một chiều mưa buồn, em lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, em không biết em đang nghĩ gì, muốn gì. Em lại đến quán cà phê “NỖI NHỚ”-  nơi mà chúng ta đã từng đến. Nhưng giờ đây, quán cũng đã đổi chủ. Em nhìn không gian quán, một màu xanh của thiên nhiên, nhẹ nhàng mát dịu tâm hồn em. Tự nhiên, em hỏi nhân viên của quán về sự thay đổi này.

Nhân viên của quán giải thích với em: ‘Tất cả đã đổi thay. Tên quán giờ cũng thay bằng quán cà phê:“NỖI NHỚ & EM”. Giờ cà phê truyền thống đã được quán thay bằng cà phê Bồ Công Anh. Cà phê Bồ Công Anh thì hàm lượng 50% là hạt cà phê nguyên chất và 50% là chiết xuất từ cây Bồ Công Anh. Bồ Công Anh rất tốt cho sức khỏe. Chủ quán của em có một kỷ niệm rất đáng nhớ thời sinh viên. Thời đó, anh ấy có người yêu đa sầu, đa cảm và hay bị bệnh vặt nên anh ấy đã nghiên cứu, tìm ra những công hiệu tốt của Cây Bồ Công Anh cho sức khỏe của tất cả mọi người. Anh ấy ví người yêu năm xưa như hoa Bồ Công Anh, nhẹ nhàng, mong manh trước gió, nhưng thẳm sâu trong lòng là một ý chí kiên cường, cũng giống như cây Bồ Công Anh, có tác dụng điều trị rất nhiều bệnh khác nhau – một cây thảo dược quý do thiên nhiên ban tặng”.

Em nghe nhân viên giải thích, em gọi cà phê Bồ Công Anh. Em ngồi nhâm nhi ly cà phê để cảm nhận hết hương vị mới. Trong lúc em đang thưởng thức cà phê thì nhân viên đưa lại cho em một ly trà nóng và tươi cười mời em: “Em mời chị! Đây là trà thảo dược thiên nhiên 100%  chiết xuất từ cây Bồ Công Anh. Em mời chị dùng thử. Trà Bồ Công Anh rất tốt cho sức khỏe và sắc đẹp của phụ nữ mình đó chị!”. Nghe lời giới thiệu, em muốn thưởng thức. Nhấc ly trà nóng, em uống thử, hương vị thanh mát, nhẹ nhàng, tạo cho người uống cảm giác thư thái bình yên.

Tự nhiên, em lại miên man với dòng suy nghĩ: “Hay đó chính là anh nhỉ? Không lẽ là anh?. Vì ngày xưa ấy, anh hay nói em hiền, em ngoan, em mỏng manh như loài hoa Bồ Công Anh trước gió”.

Nhìn ra ngoài trời, một người đàn ông đang đội áo mưa dừng xe. Em thấy dáng quen quen. Có phải anh không nhỉ?. Người đàn ông đó dừng xe và bỏ áo mưa ra. Tim em như ngừng thở. Nhưng …Không phải, không phải anh! Sao em cứ nhớ anh, nghĩ về anh và rồi em hình dung ra nguồn cảm hứng của chủ quán như thể chính anh nhỉ?. Có lẽ đó chỉ là ý tưởng của chủ quán, muốn giữ gìn sức khỏe của mọi người khi cuộc sống ngày nay được nâng cao hơn. Em đã uống và thưởng thức hương vị của trà và cà phê Bồ Công Anh. Thực sự, trà và cà phê Bồ Công Anh giúp em bình tâm, thư thái và nỗi nhớ anh dường như nguôi ngoai hơn một chút.

Thôi, giờ em không suy nghĩ nữa, em vẫn sẽ đến đây để thưởng thức hương vị cà phê và trà Bồ Công Anh để giữ gìn sức khỏe cho chính mình. Em cũng như hoa Bồ Công Anh, em sẽ để Gió cuốn em về bến mơ….

Hoài Vy          

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nổi niềm người phụ nữ thừa cân

Nhật Bản có tuổi thọ cao nhất thế giới nhờ ''bí quyết'' làm sạch MỠ MÁU lưu truyền của tiến sĩ Tokida(người cao tuổi nhất Nhật Bản)

LỚP CANVA PRO MIỂN PHÍ